Đăng nhập

Hoa cải vàng bến sông

Hoa cải vàng bến sông

(ĐBND) “Có một mùa hoa cải/ Nở vàng bên bến sông...”. Với chúng tôi, hoa cải vàng đẹp nhất phải là bên sông Đuống, chẳng hiểu sao lại thế. Dù bây giờ chẳng cần bến sông, mà có thể ngay giữa đồng, giữa ruộng, thậm chí giữa phố, cũng nở vàng hoa cải...

Chẳng nhớ nổi phong trào chụp ảnh hoa cải vàng bắt đầu từ năm nào, khởi nguồn từ đâu. Chỉ nhớ hoa cải vàng mở đầu cho trào lưu chụp ảnh hoa, hết cúc họa mi đến hoa đào, hoa sen… đủ bốn mùa.

Cũng chẳng nhớ ngày đầu tiên bắt gặp hoa cải vàng là năm nào. Chỉ nhớ một chiều cuối tuần rảnh rỗi kéo nhau sang chụp ảnh trên triền đê, thì bất ngờ gặp đồng cải vàng bên sông Đuống. Khi ấy máy ảnh số còn chưa phổ biến, trong tay còn cầm cả máy phim. Chỉ là một vạt hoa nho nhỏ bằng vài manh chiếu ghép lại rực vàng trong nắng hanh hao đầu đông, vậy là đủ để níu chân và khiến những “cư dân nhà phố” phải thổn thức, xao xuyến. Cuống quít ào vào luống hoa, cuống quít chụp vội vài tấm ảnh để vớt vát ánh nắng vàng chiều đông trước khi tối muộn. Về nhà giở ảnh ra xem mới thấy ngẩn ngơ. Không ngờ loài hoa rau bình dị lại đẹp đến thế.

Rồi lâu dần cũng quên bẵng. Ảnh cái còn, cái mất. Màu vàng hoa cải nhạt nhòa thành quá vãng. Cho đến khi chụp ảnh hoa cải thành phong trào, nhà nhà, người người cuối tuần xách máy ảnh, xúng xính khăn áo sang Gia Lâm, vào bãi bồi sông Hồng, bất giác nhớ những bức ảnh hoa cải năm nào. Một chiều nhàn tản, thủng thẳng: “Ừ, thì theo phong trào xem sao!”.

Đồng cải đông như trảy hội, huyên náo, rộn ràng. Khăn xanh áo đỏ át cả màu vàng. Những người nông dân vẻ mặt vẫn chất phác, lam lũ, đon đả mời chào, thoăn thoắt xếp xe, bó hoa, và thỉnh thoảng lớn tiếng nạt nộ những cô cậu mải chụp ảnh mà vô ý giẫm nát luống cải… Những kẻ ham vui sau chục phút đầu ngỡ ngàng, thất vọng, lại thủng thẳng: “Ừ! Thì cứ vui đi!”

Và rồi vui thật! Cũng tung xòe khăn áo, cũng hào hứng “seo phi”, ồn ào nhí nhảnh không kém đám trẻ xì tin, hay những đôi uyên ương chụp ảnh cưới khoác tay nhau tình tứ đi sâu vào luống hoa mờ ảo. Nghe lỏm được một đội kháo nhau: Đâu như bên Bắc Ninh, Hưng Yên, hay tít tận Vũ Thư, Thái Bình, còn có những đồng cải to hơn, đẹp hơn...

Đồng cải vẫn thế, vẫn ngợp màu hoa vàng mơ màng dưới nắng đầu đông; những bức ảnh vẫn thế, vẫn những nụ cười hắt nắng, nhưng lạ sao cứ thấy thiêu thiếu, như có một nỗi luyến tiếc mơ hồ len vào giữa những khăn, những áo sặc sỡ, át cả màu hoa.

Rồi lại một chiều nhàn tản, đạp xe thong dong dọc triền đê sông Đuống. Vẩn vơ nắng, vẩn vơ gió, và vẩn vơ nghĩ về luống cải năm nào. Rồi bất giác vẩn vơ thấy ánh mắt mình cũng rực vàng màu hoa. Một triền cải vàng miên man gối đầu lên triền đê, chạy dài xuống bến sông, như trong mơ. Không có máy ảnh, thì đã có iPhone. Nhưng tất cả chẳng ai rút điện thoại ra, chỉ đứng ngẩn người nhìn đồng cải vàng.

Tần ngần mãi, rồi tất cả rời xe, tụt xuống triền đê thoai thoải. Bước chân ngập ngừng, e dè theo lối mòn chìm lấp giữa luống cải vàng, tưởng như có ngàn vạn cánh bướm đang rập rờn chao nghiêng quanh mình. Mơ màng nằm dài giữa đồng cải vàng, hít hà mùi đất, mùi cỏ ngai ngái thoảng trong gió hiu hiu. Ngước mắt nhìn lên, ngàn vạn cánh hoa thanh mảnh rung rinh như những cánh bướm vàng rập rờn trên nền trời xanh biếc giữa chiều đông đượm nắng.

Cứ nằm lặng im, chìm đắm trong giấc mơ cải vàng như thế, không ai nói với ai một lời. Không một tấm ảnh, chẳng ghi nhớ đường đi, cũng không hỏi tên thôn, tên làng. Bởi đồng cải vàng ven sông không phên dậu rào chắn ấy, sau mùa thu hoạch sang năm rất có thể sẽ biến thành bãi hoang lúp xúp cỏ dại. Bởi những cánh hoa rập rờn như những cánh bướm ấy đã in sâu vào tận trong đáy mắt, trong ký ức về một giấc mơ đượm vàng màu nắng, se sẽ nhắc nhớ câu thơ của Hoàng Cầm: “Em ơi buồn làm chi/ Anh đưa em về bên kia sông Đuống/ Ngày xưa cát trắng phẳng lì/ Sông Đuống trôi đi/ Một dòng lấp lánh...”.

Lưu Ly

Bài viết cùng chuyên mục