Đăng nhập

Cần mạnh tay với nhạc rác

Cần mạnh tay với nhạc rác

(ĐBND) Âm nhạc thông qua internet được tự do phổ biến toàn cầu nhưng kéo theo đó, nhạc rác cũng chiếm một tỷ lệ khá lớn. Tuy không thể tính toán bằng số liệu, nhưng thực tế những ca khúc tạp nham được phát tán trên internet không hề thua kém so với các ca khúc tử tế, mang tính nghệ thuật cao...

Nhạc rác hay nhạc bẩn là cụm từ mà truyền thông vừa tạm định nghĩa cho âm nhạc underground (dòng chảy ngầm) trên  internet bấy lâu nay. Với sự ra đời non vội, thiếu sự đầu tư nghiêm túc, lại rơi vào vòng xoáy của thị trường tự do, dòng nhạc này ám ảnh người nghe bởi những ca khúc, nhất là những ca khúc rap có lời lẽ tùy tiện, thô lỗ, phản cảm và nhiều khi rất gợi dục, có khi lại sướt mướt não nề, có khi lại gào thét vô vọng. Vậy nhưng, những gì nhạy cảm, méo mó thường kích thích sự tò mò của giới trẻ. Và thực tế là những ca khúc dạng này thường có lượng nghe áp đảo.

Thực ra, những thứ âm nhạc có ngôn từ phản cảm này không phải đến bây giờ mới xuất hiện. Khi bị báo chí lên án, thực tế những bài hát đã được phát hành trên mạng từ lâu rồi (đơn cử như bài như Phiếu bé ngoan đã được 3 năm nay) nhưng đến nay mới được các cơ quan chức năng vào cuộc một cách quyết liệt. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là đã dẹp xong nạn nhạc rác, còn khá nhiều trang nghe nhạc trực tuyến khác vẫn chưa được cơ quan chức năng xử phạt và không ai dám chắc rằng những bài nhạc rác ấy đã hoàn toàn vắng bóng khỏi các trang nghe nhạc trực tuyến. Gỡ bỏ chỗ này, thì nhiều trang mạng khác hãy còn.

Điều đáng nói hơn, những người vi phạm còn có những hành vi, ngôn từ thách thức cơ quan quản lý cũng như dư luận. Dù vậy, Bộ Văn hóa, TT và DL vẫn chưa thể đưa ra án phạt cụ thể đối với nhạc rác đó bởi cần xác định thêm các dấu hiệu vi phạm khác chứ không đơn thuần là phổ biến bản ghi âm bài hát không phù hợp với thuần phong mỹ tục. Hiện nay, biện pháp mạnh nhất mà Cục Nghệ thuật biểu diễn, Bộ Văn hóa, TT và DL có thể áp dụng là cấm biểu diễn hoặc không cấp thẻ hành nghề cho các nghệ sĩ vi phạm. Công cụ cứng rắn ấy chỉ giải quyết phần ngọn chứ không thể giải quyết phần gốc của vấn đề nhạc rác. Vấn đề quan trọng nhất vẫn là ý thức của người dùng internet nói chung và công chúng của các sản phẩm âm nhạc online nói riêng, trong đó, kể cả ý thức và trình độ văn hóa của người biểu diễn.

Nhiều chuyên gia cho rằng, muốn dọn nhạc rác một cách triệt để thì cần kiên quyết và có biện pháp mạnh, đừng chỉ xử phạt một vài bài được dư luận lên tiếng, báo chí lên án rồi cuối cùng rơi tõm vào thinh không. Làm như vậy chỉ có tác dụng như một động thái PR ngược cho những sản phẩm nhạc rác đó. Các cơ quan chức năng phải có những biện pháp ngăn chặn trước khi thứ rác này trở thành một món ăn trào lưu của giới trẻ. Bên cạnh đó, phải tạo ra cơ chế để văn nghệ sĩ được tự do sáng tạo, có cơ hội sáng tác thể nghiệm, nhưng đồng thời cũng cần làm rõ đâu là trách nhiệm hỗ trợ và định hướng của Nhà nước, và đâu là bổn phận của văn nghệ sĩ đối với cộng đồng.

Người yêu nhạc chắc chắn không ai đánh giá cao nhạc rác. Âm nhạc chân chính - là sản phẩm văn hóa, nghệ thuật đến từ con tim, từ kiến thức âm nhạc, từ vốn sống của người sáng tác và biểu diễn mới có thể truyền tải thông điệp tâm tư của nghệ sĩ để chạm vào lòng và tim khán giả. Nếu yêu âm nhạc, điều đầu tiên là cần tôn trọng âm nhạc.

Bài viết cùng chuyên mục